[Văn 7] Phát biểu suy nghĩ của em về niềm vui, nổi buồn tuổi thơ hoặc tình cảm với một món đồ chơi thuở nhỏ

0
107

[Văn 7] Phát biểu suy nghĩ của em về niềm vui, nổi buồn tuổi thơ hoặc tình cảm với một món đồ chơi thuở nhỏ

Đề Văn 7:Từ các văn bản Cổng trường mở ra, Cuộc chia tay của những con búp bê hãy tâm sự về niềm vui, nỗi buồn tuổi thơ hoặc tình cảm với một món đồ chơi thuở nhỏ

Bài làm

Tuổi thơ là những chuỗi ngày khó quên trong cuộc đời mỗi chúng ta. Dù kí ức ấy có thể là những nụ cười hay giọt nước mắt thì tôi vẫn xin giữ mãi trong lòng. Được học những tác phẩm Cổng trường mở ra, Cuộc chia tay của những con búp bê, lòng tôi lại một lần nữa nhớ về kí ức tưởng đã ngủ yên gắn bó với trò chơi cất nhà chòi của những đứa trẻ thôn quê.

Tôi cũng từng có một kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học, chỉ khác là lần đầu tiên ấy bà là người thay ba mẹ đưa tôi đến trường vì ba mẹ không thể về kịp ngày khai giảng của tôi. Có lẽ thế nên khi đọc tác phẩm của Thanh Tịnh, lòng tôi xốn xang bao nỗi niềm như ngày đầu tiên đến lớp. Tôi cũng đã khóc sướt mướt khi nghĩ về bé Thành, Thủy và cuộc chia tay của hai anh em vì cha mẹ phải li hôn. Những đứa trẻ chúng tôi nào có lỗi sao lại bắt chúng tôi phải chịu những nỗi đâu mà người lớn gây ra. Tôi hiểu cải cảm giác phải sống xa cha mẹ của hai bạn nhưng dù sao tôi còn may mắn hơn là cha mẹ chỉ vì cuộc sống mà làm ăn xa, chúng tôi vẫn là một gia đình.

Có lẽ được về ở cùng bà nơi quê nghèo cũng là một may mắn đối với tôi. Ở đây, tôi được làm quen với những người bạn hiền lành, tốt bụng lại chân thành. Chúng tôi cùng nhau xây những ngôi nhà mơ ước dưới gốc me, gốc khế. Ngôi nhà của chúng tôi lợp bằng lá dừa, lá chuối có khi là tấm tôn cũ đã vỡ. Chúng tôi lấy lá đan lại thành những phên vách chắc chắn, lấy rơm trãi lên làm thảm…Thức ăn của chúng tôi là những trái ổi, xoài, khế…ngoài vườn và uống ngụm nước mưa khi khát. Ai biết đâu rằng, dưới những căn chòi nhỏ bé vụng về kia chúng tôi học cách làm người và nuôi dưỡng ước mơ. Tôi thích lớn lên được làm cô giáo nên cũng tập tành dạy những đứa nhỏ hơn trong xóm những chữ tôi vừa học được. Học trò của tôi nhiều lắm, ngồi chặt cả căn chòi nhỏ xíu, thế nên chúng tôi cùng nhau cất thêm một ngôi trường. Vì muốn ngôi trường phải thật sự rộng lớn nên chúng tôi đã khoét ruột cây rơm trước nhà và cả thầy trò chui vào đó học trong những trưa nắng nóng. Cái ổ rơm nâu vàng trước sân đã mang bao nhiêu kỉ niệm vui buồn của tôi. Những trận cười giòn tan của lũ trẻ chúng tôi khi chơi trò trốn tìm quanh ổ rơm hay giọt nước mắt khóc thương chú chó bé bỏng của tôi bị chết đuối cũng còn đọng lại trên ấy ít nhiều.

Ngày xưa, tôi khao khát được nhiều đồ chơi, được trở về nhà nơi thành thị có đèn, xe, có đủ thứ trò chơi hấp dẫn. Thế mà giờ được sống cùng ba mẹ ở đây, tôi lại nhớ quê ngoại cùng những trò chơi dân gian da diết. Tôi không thể quên con diều bảy màu mà cô bạn hàng xóm đã làm cho tôi để chiều chiều chúng tôi rủ nhau ra đồng thả cánh diều ước mơ bay lên trời. Ngày ấy, tôi chỉ ước có được kì nghỉ hè dài hơn để chơi nhiều hơn. Nếu bây giờ được ao ước, tôi muốn mình về lại quá khứ để gặp những gương mặt thân quen dù chỉ một ngày. Những lần giận nhau vui vơ không thể buồn hơn lúc chúng tôi thật sự chia tay. Cuộc chia tay không giống như cuộc chia của Thủy và các bạn nhưng cũng đong đầy nước mắt. Đêm trước ngày tôi trở về thành phố, chúng tôi hẹn nhau ra bãi cỏ dưới gốc cây mãng cầu trước nhà ngoại tôi. Chúng tôi chơi đùa vui vẻ như chẳng có chuyện gì sẽ xảy ra. Nhìn nụ cười trên môi các bạn tôi cứ nghĩ đây không phải là cuộc chia tay. Vậy mà khi có tiếng người lớn gọi chúng tôi về nhà, các bạn đã ôm chầm lấy tôi mà khóc, dặn dò tôi viết thư và đừng quên các bạn. Món quà chia tay mà tôi nhận được là những trái ổi, cuốn sách của các bạn. Dù nó giản dị, mộc mạc nhưng là tất cả tấm lòng của những đứa trẻ thôn quê.

Có những thứ mãi mãi cũng không thể mua được trong đó có quá khứ và những kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ. Tôi sẽ nhớ mãi những kỉ niệm ấy như nhớ về khoảng thời gian đẹp nhất của mình.

Xem thêm:

Chia sẻ: